Khi chúng ta nhỏ

Cô bé nào khi nhỏ cũng từng làm hai việc: nấu cơm đồ hàng và ước mơ làm cô giáo.

Chắc không ở đâu trên Thế giới này mà Thày cô giáo được yêu thương, tôn trọng như ở Việt Nam. Và chẳng đâu trên Thế giới này, Thày cô lại hết tâm, hết lòng, hết sức với học trò như ở Việt Nam.


Âu-Mỹ-Úc đã kinh doanh Giáo dục từ hàng trăm năm nay, có lẽ cũng là một phần lý do mà sự kết nối giữa Thày cô và Học trò dần ít đi. Đó chính là điều khiến chúng ta khác biệt, đặc biệt, chúng ta không quên cội nguồn và công ơn của những “siêu nhân” bạc tóc trên bục giảng, đau đầu vì những trò đùa tinh quái, kiên nhẫn với những kẻ cứng đầu thích cãi, phải không ạ?







Dành cho những cô bé, cậu bé ngày xưa đã từng “cosplay” thày giáo, cô giáo mình: những ngày này thày cô chẳng cần gì vật chất đâu, đơn giản chỉ là một lời hỏi thăm, một lời thú tội ngày xưa con đã từng coi cọp bài của bạn, một tin nhắn ngắn ngủi nhưng dễ thương cũng khiến bất cứ nhà giáo nào mỉm cười mãn nguyện.

Truyện Lụa gửi lời chúc chân thành và biết ơn nhất tới Thày cô đã dạy tụi em nên người.


Tháng 11. Là tháng tụi em dành cho Thày cô.

Thương nhiều,
(Rất nhiều đứa học trò tại) Truyện Lụa (ạ).

Các bài khác